Solitude

.Sự thật không thuộc về con người, cũng chẳng thuộc trời hay đất. Nó thuộc về ngọn gió. More...

H.S.A.S – 1
Trường An in "H.S.A.S" February 13th, 2008

H.S.A.S


Không khó khăn gì để nhận ra truyện này dựa vào "sự kiện" gì đã xảy ra rất gần đây. Tuy vậy, tác giả không có ý giật gân câu khách bằng sự kiện, mà là xây dựng một câu truyện dựa vào nó, theo trí tưởng tượng và khả năng hư cấu của cá nhân. ::) Ngoài sự việc đã xảy ra được đưa vào truyện, tác giả không có liên hệ với nhân vật nào liên quan đến nó, toàn bộ tuyến nhân vật do tác giả sáng tạo và không hề có sự liên hệ nào với người thật. Do vậy, mọi sự trùng hợp đều chỉ là ngẫu nhiên. :-p

Như đã nói ở trên, truyện này được viết không với ý giật gân câu khách gì cả, cũng chẳng dành để phán xét, trêu chọc ai. Chẳng qua là tác giả nhận thấy có những vấn đề rất hay ho mà không viết ra thì hoài của, phí hoài công sức của cá nhân lẫn xã hội lẫn tự nhiên.

Nhắc lại một lần nữa, nhân vật và hành động đều là hư cấu, chỉ có sự kiện là thật, nhưng cũng được thêm bớt rất nhiều. Tác giả không phán xét, cũng chẳng gán ghép ai. Hãy đọc nó giống như một truyện hư cấu 99,9999% thôi vậy.


1.


- Tiên sư bố nó! Đời...

Hắn chửi, ngó xuống đôi giày lấm đầy cứt chó. Mẹ, cái thằng này giàu mà ngu, chọn cái nhà ở khu có cả mấy đàn chó. Của cải cho lắm mà suốt ngày hửi mùi cứt chó, khoái lắm hở con?

- Tiên sư bố nó! Đời...

Hắn chùi đôi giày vào bãi cỏ gần cổng. Cánh cổng sắt cao gấp đôi hắn nặng nề sập lại sau lưng. Hắn muốn đá vào nó một phát, ịn dấu cứt chó này lên cho biết tay, nhưng kiềm chế lại được. Dù là một thằng ngu, gã đó vẫn còn có thể lợi dụng. Mọi thằng giàu mà ngu đều là một cái mỏ để phát triển nền kinh tế hàng hóa quốc dân.

- Tiên sư bố nó! Đời...

Hắn đạp vào bãi cỏ một lần cuối trước khi bước trên con đường trải sỏi vào căn biệt thự lộng lẫy. Miệng huýt sáo khe khẽ. Phải, một thằng giàu mà khôn sẽ chỉ tiêu xài cho riêng nó, mua sắm những thứ hàng hóa nước ngoài đắt đỏ điệu đà. Chỉ có một thằng ngu mới bỏ tiền cho những đứa bao quanh nó, và những đứa đó sẽ xài số tiền ấy một cách thông minh hơn. Thằng ngu làm lợi cho kinh tế quốc dân hơn là thằng khôn. Rõ ràng.

Đời... Hắn nghĩ. Chẳng phải đời thì có liên hệ gì đến cứt chó hay thằng ngu mà hắn sắp gặp, dù đời bao gồm tất cả và là thứ mênh mông hơn tất cả. Chẳng qua chửi thề là một thói quen hắn học được từ thời còn bé xíu đến mức hắn chẳng nhớ là bao giờ. Ai mà chả có nhu cầu chửi thề? Nhất là những kẻ chẳng có gì để mà chửi. Chửi, phải chửi chứ. Sống mà không có gì đáng chửi thì sống để làm gì?
Thế nhưng mà, sau này càng lớn thì hắn nhận ra chỉ có những thằng vô học mới đi văng tục văng mạng. Cái lũ ấy, trong đầu chúng có bao nhiêu thì cứ tuôn tồng tộc hết cả ra. Hắn, dù gì cũng là một thằng sinh viên, trí thức tương lai của đất nước, không thể nào bị đánh đồng với cái lũ ấy, lẫn lộn với cái lũ ấy. Dù chửi thề thì hắn cũng phải có tư cách của kẻ trí thức.

Đời- một thứ bao gồm tất cả, mênh mông hơn tất cả, thuộc về tất cả mà cũng chẳng phải của ai. Đời- một thứ siêu hình, khiến con người có thể yêu thương cùng cực mà cũng có thể chán nản, nguyền rủa cùng cực. Đời- nguồn cơn vô tận của tất cả những ngành nghệ thuật và triết học. Là thứ cao qúy nhất và bị dày xéo nhiều nhất. Là tất cả và cũng không là gì...

Cho nên, nếu muốn chứng tỏ sự trí thức, hãy chửi cha nó vào Đời!

Đó chẳng phải là lời chửi hay nhất thiên hạ hay sao? Trên trời dưới đất, hắn có thể chửi bất cứ cái gì, những thứ làm hắn ngứa mắt trong qúa khứ, hiện tại hay tương lai. Dưới gầm trời này, cái gì mà chả đáng chửi? Và với lời chửi đầy trí tuệ như thế, có khi thằng đang bị hắn nguyền rủa kia còn gật gù, tâm đắc và phụ họa theo. Ai cũng có nhu cầu chửi cha cuộc đời và có nhu cầu bộc lộ nhu cầu ấy ra bằng phương thức lịch sự, hiểu biết, trí thức nhất. Đời là tất cả mà cũng chẳng thuộc về ai.

Cho nên, hãy chửi cha vào Đời!

- Nhà mẹ gì mà rộng đi mãi không hết! Tiên sư bố nó! Đời...

Lần này thì hắn chửi thật. Chỉ đời mới có khả năng bất công đến thế, cho cái thằng ngu kia có một ngôi nhà như thế này và bắt hắn phải đi trên hai chân như sứ giả qùy mọp vào chầu lãnh chúa. Chỉ có đời mới bắt hắn sinh vào cái gia đình nghèo rớt mồng tơi, cha mẹ suốt đời làm tôi làm mọi cho kẻ khác, và đến lượt hắn cũng phải làm con ruồi vo ve quanh thứ cóc nhái xanh này để hóng hớt vài mụn mủ. Đời chẳng cho hắn đến một cái xe đàng hoàng mà đi lại, chỉ cho hắn miếng sắt cũ đang vứt ở tiệm sửa xe mà không có tiền lấy về. Đời chỉ cho hắn một trí tuệ vừa đủ và hạ nhục hắn bằng cách bắt hắn sử dụng trí tuệ ấy để lê liếm lấy lòng con nhái bén xanh ngu ngốc kia. Chẳng có gì đáng chửi hơn đời, thật vậy.

"Con nhái bén xanh ngu ngốc" đang đợi hắn trong phòng nó, nửa nằm nửa ngồi trên giường với cái laptop trên đùi và một đống dây nhợ xung quanh. Chào đón hắn bằng nụ cười khoe hai cái răng khểnh như sắp bắn bật khỏi hàm. Khuôn mặt gầy nhẳng lấm tấm mồ hôi sáng rỡ lên khi thấy hắn.

- Mày đến đây sửa giùm tao cái máy này coi!- Chẳng cần chào hỏi gì, nó sai hắn ngay lập tức. Hai cái chân vừa dài, vừa xương xẩu xuôi xuống trên lớp vải nệm, chuẩn bị sẵn sàng tư thế hất cái laptop sang cho hắn.

'Tiên sư bố nó! Đời...' Hắn vừa lầm bầm chửi vừa ngồi xuống giường. Tất nhiên, thằng ngu này cũng chẳng tâm thần đến mức không biết lợi dụng kẻ khác. Nó cũng biết lợi dụng cái đầu của hắn khi có dịp. Nói đúng hơn, nó luôn biết lợi dụng người khác. Hắn là đứa bạn thân nhất của nó vì hắn có cái mà nó thiếu: Não bộ. Thứ não bộ biết suy nghĩ nhiều hơn yêu cầu cần thiết cho một thứ nhái bén xanh.

- Sửa cái gì? - Hắn hỏi. Nhái Bén vươn cái cổ cò nhìn sang màn hình trên đùi hắn.

- Sao cái di động không gắn vào được? - Nó hỏi, bộ mặt ngu thộn. Như thể nó không phải là đứa sinh viên ngành Công nghệ thông tin một trường đại học danh tiếng của Mỹ. Hay ít ra, đó là thứ cha nó luôn rất tự hào đem ra giới thiệu.

Hắn nhún vai. Năm giây sau, cái biểu tượng nhỏ xíu báo kết nối của điện thoại với máy tính đã xuất hiện ở góc màn hình. Nhái Bén kêu khe khẽ, mừng rỡ.

- Sẵn tiện, mày chép cái này vào cho tao. Ừ, đoạn phim đó đấy. Bật lên thử coi được không...

Chưa kịp cau có xong vì sự sai bảo của Nhái Bén, mắt hắn đã dính chặt vào màn hình. Những hình ảnh chuyển động liên tục đập vào mắt hắn, rõ đến từng chi tiết. Bên cạnh hắn, Nhái Bén cười hỉ hả.

- Mày xem con nhỏ có ngon không?

- Lại đứa mới à? - Ngả người dựa vào đầu giường, hắn nheo mắt nhìn đoạn phim đang đi vào cao trào. Những tiếng rên phát ra khe khẽ. Khuôn mặt đứa con gái hiện rõ.

- Ủa, mày cặp với nó trước đây rồi mà? Tên nó là gì nhỉ?

- Em Họa Mi hay hót trên tivi, mày không biết à? Cái thứ chỉ biết đến sách vở như mày đúng là kém tắm. Ừ, em này trước đây cặp với tao, nhưng giờ nó đi theo đứa khác rồi.

Hắn nhướng mày. Đoạn phim ngắn kết thúc, hắn đưa trả máy lại cho Nhái Bén, thả chân xuống sàn. Chẳng cần hắn phải hỏi, hẳn Nhái Bén sẽ khai tuốt tuồn tuột những gì nó nghĩ. Những thằng ngu luôn thích khoe khoang những điều mà chỉ thằng ngu mới làm.

- Em nó dám bỏ tao đi với đứa khác. Kỳ này tao sẽ cho nó biết tay.- Y như rằng, Nhái Bén vồ vập lấy cái laptop, bật lại đoạn phim, vừa xem vừa suýt xoa.- Chỉ cần gợi lại chút tình xưa nghĩa cũ là nó lại mặn nồng với tao. Hị hị, bảo với thằng bồ hiện tại là nó đi biển, trong khi tót vào khách sạn theo tao. Ngày tháng còn ghi lại rõ ở đây, cả âm thanh, hình ảnh. Tao quăng vào mặt thằng bồ nó coi còn đứa nào dám rớ tới nó.

- Tao thường nghĩ mày chỉ có vẻ ngu. Không ngờ mày ngu thật.- Hắn nhìn lên đỉnh bức màn màu rượu chát, gõ ngón tay xuống lớp nệm, thở ra. Vải dày qúa, hắn nghĩ, nội giá cái màn này cũng có thể mua được cái xe đàng hoàng. Bên cạnh, mắt Nhái Bén lồi ra, càng làm nó giống một con nhái bị bóp cổ. Trước khi nó kịp hoạnh họe, hắn tặc lưỡi.

- Mày làm vậy chỉ đi rước họa vào thân. Nó đi báo cảnh sát hay thậm chí chỉ mách lại với bố mày thì bỏ mẹ. Cái dạng con gái đó, thứ gì mà nó chả dám làm? Gia đình mày thế này, bố mày chẳng cho mày tuốt xác ra thì chớ, lỡ đứa nào nghe phong phanh chuyện lại chẳng cho mày ăn cứt đấy à? Còn thằng bồ mới của con nhỏ đó, nó chẳng biết chuyện ầm ĩ của tụi mày trước kia chắc? Ném một chứ mười đoạn phim cũng chả có tích sự gì. Coi chừng nó lại vu cho mày tội cưỡng ép nó quay phim, rõ ràng mày có mục đích xấu tống tình tống tiền, vào tù như chơi con ạ.

Nhái Bén im. Không cần quay lại, hắn cũng hình dung được khuôn mặt nó đang chảy nhão ra. Cái hình ảnh tươi đẹp được nuôi dưỡng trong đầu nó hẳn đã nổ tung như bong bóng xà phòng. Con ruồi đã bay khỏi tầm đớp của nó, và bay về phía hắn. Hắn chờ đợi khoảnh khắc mà Nhái Bén lên tiếng, như thể thấy được bánh răng đồng hồ quay.

- Vậy làm sao đây mày?- Nhái Bén hỏi. Răng nó nghiến kèn kẹt vào nhau. Nó đang tức giận vì một kế hoạch trả thù không thành hơn là vì sự ngu ngốc của nó. Thật dễ dàng để thao túng một kẻ đang tức giận. Hắn cười thầm.

Những lúc thế này, hắn có thể lấy được bất cứ thứ gì hắn muốn.

----------

Nhái Bén trả công cho mưu kế tuyệt vời của hắn là giá của một nửa cái màn nhà nó, đủ cho hắn lấy cái xe cà khổ về và dư một khoản kha khá. Khi hắn huýt sáo đi xuống nhà dưới thì trời đã tối. Hắn chạm mặt mẹ Nhái Bén- mà bọn hắn thường gọi lén sau lưng là Phu nhân Mình Dây- ở phòng khách. Người đàn bà gầy nhẳng, y như con trai, luôn mặc áo hai dây khoe ra bộ xương đòn gánh to cộ dưới sợi dây chuyền ngọc lấp la lấp lánh có giá đủ mua mười ngôi nhà hắn ở, đang ngồi trên bộ sofa giữa phòng, vuốt ve bộ móng tay. Bà ta ngẩng lên khi nghe tiếng hắn bước xuống cầu thang.

- Chào bác ạ.- Hắn cúi đầu theo đúng phép lịch sự. Hàng mi giả dày cộm của Phu nhân Mình Dây khẽ chớp, trước khi bà ta duyên dáng đặt hai bàn tay xuống bên hông, đứng dậy. Trong bộ váy dài, dáng đi của bà ta giống một sợi dây đong đưa.

Bà ấy mà mặc cái váy này đi trong đêm, đảm bảo không làm gì thì trẻ con cũng đã khóc thét. Hắn nghĩ, đứng yên khi bàn tay của Phu nhân Mình Dây chạm vào vai hắn.

- Cháu đến chơi sao không báo cho bác biết, để bác chuẩn bị trà nước?- Móng tay dài và nhọn vừa mới được sơn giũa trượt xuống vai hắn, gai gai qua lớp vải. Giọng Phu nhân dịu dàng, tuy khàn như người nghiện thuốc lá nặng.- Thằng con bác chắc chẳng biết tiếp khách gì đâu.

- Vâng, không dám làm phiền bác ạ. Trễ rồi, xin lỗi bác, cháu phải về.- Hắn hơi nhăn mặt khi mấy cái móng tay bấu sâu hơn một chút. Cảm thấy được cả bàn tay mát lạnh sau lớp vải. Đôi môi bôi son đỏ của Phu nhân mím lại. Cái miệng này chửi nhau thì phải biết, hắn nhủ, tự dưng lùi lại một bước.

- Chào bác ạ.

- Ừ, cháu về- Phu nhân thở dài, hàng mi giả chớp nhẹ đầy luyến tiếc, thả lỏng bàn tay đang quắp lại trên vai hắn. Mừng húm, hắn đi như chạy ra sân. Vừa hay thấy được bóng con gái tóc dài thấp thoáng sau bức rèm trên sân thượng.

Nàng.

Nàng là em gái Nhái Bén và con gái của Phu nhân Mình Dây. Thừa hưởng gien gầy gò di truyền, nhưng mắt không dán lông mi giả và trong đầu có não. Hắn thường chỉ thấy nàng ngồi cạnh cửa sổ hướng mắt lên trời. Tóc dài, bay bay trong gió, mắt mơ huyền, nàng dường như không thuộc cõi đời ô trọc đầy mùi cứt chó này (theo nghĩa đen). Qua lời Nhái Bén, nàng yêu thích văn thơ, có một tâm hồn bay bổng lãng mạn diệu kỳ, mong manh dễ vỡ. Cộng với thể trạng ốm yếu hay bệnh tật, nàng đúng là hiện thân của một Lâm Đại Ngọc đa sầu đa cảm mà hầu như 99,9999% dân số trên thế giới này qủa quyết đã tuyệt chủng như khủng long.

Ngoài tiền ra, nàng là một lý do khác khiến hắn năng lui tới cái khu nhà này, tuy mỗi bận ra về lại phải kỳ cọ giày bở hơi tai. Hắn chưa có dịp nói chuyện với nàng. Khó mà chạm tới được một tiểu thư kín cổng cao tường kiêu kỳ cô độc như vậy, tất nhiên rồi. Hắn chỉ chiêm ngưỡng nàng từ phía xa, say mê vẻ đẹp của nàng. Vẻ đẹp của thánh nữ bị đọa đày.

Vậy mà hắn không có cách nào để cứu thoát nàng ra khỏi nơi đây. "Tiểu thư và kẻ lang thang" vốn chỉ là phim hoạt hình về loài chó.

Hắn chỉ biết nhìn bóng nàng khuất sau bức rèm màu rượu chát. Thở dài trước khi bước ra cửa. Hướng mắt cẩn thận nhìn xuống mặt đất chập choạng tối canh chừng những bãi phế thải của loài vật mà hắn thèm đến chảy nước miếng ở Nghi Tàm kia.

- Tiên sư bố nó! Đời...



Word count: 2660

Leave a Reply

(required)

(required)

:) :blush: :D :( :(( ;)) :banh: ;) ::) =)) :)) b-) :meo1: :meo2: :meo3: :meo4: :meo5: :meo6: :meo7: :meo8: :meo9: :meo10: :meo11: more »

Bộ gõ tiếng Việt đã được bật. Bạn có thể gõ tiếng Việt không cần phần mềm trong máy.
RSS feed for comments on this post.


Copyright © Trường An. All rights reserved.