Solitude

Cảnh như thị, nhân như thị

Võ Đông Sơ – Bạch Thu Hà
Thursday, August 13, 2009 Author: Trường An

Đi lang thang rồi bị "đầu độc" vở cải lương Võ Đông Sơ, Bạch Thu Hà. Thú thiệt là trước giờ tớ không mê cải lương, chẳng qua giờ "lỡ dại" nói ra mình đang tìm tư liệu, thế là... Đến giờ mới biết vở cải lương này nói về cái gì.

(Ờ, thì nó có liên quan đến chuyện tớ đang "ngâm cứu", tuy cũng là không liên quan gì lắm).

Nội dung: Dưới thời Gia Long, Võ Đông Sơ là con trai của Võ Tánh (người VN rất khoái nhận họ hàng với người nổi tiếng, đây là tiểu thuyết giả sử nên không cần biết đây là ai ạ :D ), trên đường đến kinh ứng thí thì gặp Bạch Thu Hà, con Tổng trấn Tây thành (lại lần nữa, đây là hư cấu nên không cần biết Tây thành là thành nào :D ), làm bạn với Trần Dõng. Nói chung hai người gặp khá nhiều rắc rối.

Võ Đông Sơ được cử đi đánh giặc Tàu Ô, rồi chết trong khi đang đánh nhau với Thanh (Giặc Thanh ở đây có thể là bọn Tàu Ô trên bộ - đây là nhóm cướp còn lại rất nhiều ở vùng biên giới sau khi Ngô Tam Quế bị diệt). Cho thấy tình hình biên giới phía Bắc vào thời Nguyễn cũng chẳng mấy yên ổn.

Dưới đây là nội dung của truyện tranh được viết lại từ tiểu thuyết của Hồng Bàng. Dài qúa nên để tab spoiler.

(Kể ra, về thân thế thì "làm màu"thế thôi, chả thấy liên quan chỗ nào. Nhưng với tư cách là truyện của người miền Nam thì có thể nói nó được gợi cảm hứng khá nhiều từ "người thật".)

Show ▼

Biên cương lá rơi Thu Hà em ơi,
đường dài mịt mùng em không đến nơi.
Mây nước buồn cơn lửa binh,
há cay chuyện chung tình,
khóc than riêng em một mình.

Cây tuôn lá xanh xây mồ cho anh,
tình đầu bẽ bàng trong cơn chiến chinh.
Đưa tiễn nào hay rẽ chia,
cách trở hận muôn đời.
Nói nữa chi thêm nghẹn lời.

Trời ơi! Bởi sa cơ giữa chiến truờng thọ tiễn nên Võ Đông Sơ đành chia tay vĩnh viễn Bạch Thu Hà.
Bạn tình ơi! Đừng hoài công mòn mỏi đợi chờ.
Hãy gọi tên anh trong những chiều xuân lạnh khi cánh nhạn bay về cuối nẻo trời xa.
Hay những lúc canh khuya tựa rèm châu ngắm áng trăng tà,
nàng hãy nhớ đến tháng năm này, có một người yêu đã vùi thây giữa vùng cát trắng.

Ta cảm thấy một vùng trời đất hình như đảo lộn, máu đào tuôn ướt đẫm nhung bào
Ta gọi tên em trong tiếng nấc nghẹn ngào.
Đây mới thật là lần chia ly vĩnh viễn, hết mong gì gặp gỡ cùng nhau.
Rượu ly bôi ngày ấy tiễn anh đi, hoa lá bay theo vó ngựa phi,
có biết đâu buổi tiễn đưa hôm ấy là buổi chia ly nàng chờ đợi mà chi.

Ta cảm thấy máu ngừng trong nhịp thở, rút gươm thiêng mà dòng lệ tuôn sa.
Khắc vào cây ba chữ Bạch Thu Hà để kỷ niệm ngày ta không gặp nữa.

Tuấn mã ơi! Hãy phi mau về báo hung tin cho quân ta được rõ rằng Võ Đông Sơ đã vùi thây trong gió bụi quan hà.
Tiếng kẻng thu quân tắt liệm tự bao giờ.
Hoàng hôn phủ trùm lên bãi chiến một vẻ u buồn lạnh lẽo tiêu sơ.

Lá rừng rơi rụng như mưa, phải chăng xây hộ nấm mồ cho ta.
Máu hồng theo lệ tuôn sa, nhắc câu chung thủy lòng ta nghẹn ngào.

Máu đào tuôn đẫm ướt nhung bào, chí anh hùng vùi trong kiếm đao.
Tóc chiều rơi cuối nẻo biên thùy, ta thấy miền xa rũ bóng quân kỳ.

Ta muốn kêu lên ba tiếng Bạch Thu Hà.
Bạch Thu Hà ơi! Tim ta như ngừng đập, máu tuần hoàn ngưng chảy khắp châu thân.
Thôi thôi, lỡ làng tiếng hẹn trăm năm, từ đây nàng có nhớ đến ta,
hãy ngâm câu "túy ngọa sa trường quân mạc tiễu, cổ lai kinh chiến kỷ nhân hờn"

Bạch Thu Hà, Bạch Thu Hà ơi!
Nàng đã bao phen vượt suối trèo non để giữ vẹn tiết trinh, ta mấy bận lao mình trong nắng gió.
Chuyện hàn huyên chưa cùng nhau cạn tỏ thì giọt máu chung tình đã nhuộm thắm chinh y.
Từ đây hết nợ hết duyên, hết ân hết ái, lưỡi gươm thiêng ta xin gởi lại cho người yêu lý tưởng Bạch Thu Hà.

Hỡi tình chung ơi!
Đường dài mịt mùng em không đến nơi.
Mây nước buồn cơn lửa binh,
há cay chuyện chung tình,
khóc than riêng em một mình

Võ Đông Sơ:

Khói mờ sa trường, quê hương lầm than binh lửa
Chí hùng tung hoàng, thân trai chẳng màng tử sinh

Hôm chia ly chàng ra đi cầm tay hứa ngày trùng hoàng
Ơi hay đâu tình ly tan, duyên trúc mai chia lìa

Biên cương chập chùng xa, cùng vó câu tiếng quân hò reo
Nơi mũi đạn lằn tên có mấy ai quay trở về
Này câu giao ước xin gửi bạn tình chung

Trời ơi, lạnh lẽo màu tang trước linh sàng ủ rũ
Võ lang ơi, hồn anh có nương theo ngọn gió hãy về đây chứng chiếu Bạch Thu Hà
Khóc cảnh lìa tan đứt nối lệ chan hòa

Bởi thọ tiễn thương giữa dòng chinh chiến nên giọt máu hồng nhuộm thắm bãi trường sa

Những tưởng buổi tương phùng được vầy cuộc đôi ta cho được trăm năm vẹn vẽ hương nguyền
Ai có ngờ duyên mới trao duyên thì giấc mộng tình đã thành thiên lệ sử

Từ cõi hư vô anh theo gió mây tìm về quê cũ
Khóc làm chi em hỡi Bạch Thu Hà
Anh đã về đây khi trăng lặn sau nhà

Sao đôi mắt anh nhìn em như đẫm lệ
Máu anh hùng nhuộm đỏ toàn thân

Tỉnh dậy đi em mình cùng cạn nỗi hàn huyên
Sợ bình minh trở lại mình sẽ chia lìa đôi ngả

Anh về từ đâu sao không nghe vó ngựa, đứng lặng bên thềm lã chã lệ sầu tuôn

Gió hiu hắt máu hồng ướt đẫm chiến bào
Đền nợ núi sông hồn nhẹ bước quê nhà

Từ đây mãi mãi còn thấy đâu người xưa?
Vó câu đã xa khó mong ngày trùng phùng

Còn tìm đâu phút bên nhau
Theo gió mây đến phương nao?

Lệ khóc cho tình ta đôi ngả
Lá rơi sao ngỡ như bước chân chàng trở về?

Bạch Thu Hà ơi, anh đâu phải là kẻ sống còn trên dương thế
Mà anh chỉ là hồn ma bóng quế về thăm em trong đêm vắng canh tàn
Giây phút gần nhau rồi cách biệt đôi đàng

Trời ơi mới nghe qua như đất bằng sấm dậy
Còn mong gì tái ngộ hỡi tình lang

Kìa tiếng gà đã giục giã gáy vang
Như báo hiệu bình minh đà trở lại
Em ơi, túy ngọa sa trường quân mạc tiễu, cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi?

Trời ơi cơn ác mộng mới vừa chợt tỉnh thì lệ tình bỗng ràn rụa vành khăn
Có phải hồn anh về đón rước em chăng để duyên đôi lứa được trọn đời hẹn ước?

Tiếng trống tàn canh từ đâu vọng đến
Có phải phút chia lìa để vĩnh biệt nàng Thu

Thôi rồi lệ hóa cồn châu, lỡ bề duyên nợ lỡ câu đá vàng

Âm dương ngăn cách đôi mình, giọt máu chung tình em còn nhớ không em?

Bạch Thu Hà

Trong khói hương mơ màng tung bay
đêm tóc tang u buồn nhớ ai
Nửa chừng duyên kiếp chia phôi
Ai đi cách mấy phương trời
Duyên trúc mai vĩnh viễn xa rồi.

Ai biết đâu một lần chia tay
Riêng thiếp cam chịu nhiều đắng cay
Mối sầu bao thuở chưa nguôi
Ly tan nhớ tiếc muôn đời
Bao đắng cay than chẳng nên lời.

Võ lang ơi đôi ngã sâm thương uyên ương rã cánh, thiếp đành cam gãy gánh chung tình.
Gió kép mưa đơn, thiếp thui thủi một mình.
Chàng hy sinh đền ơn xã tắc
Thiếp nghẹn ngào tím ruột bầm gan.
Rảo bước theo đám quân canh đến trước tùng đình,
Thiếp ngập ngừng chưa dám bước vào trong.
Bởi thiếp đây đâu dám ngờ rằng
Võ Đông Sơ đã ra người thiên cổ.

Đàn đứt dây rồi phím đã long
Làm sao dạo được bản tương phùng.
Thiếp gởi niềm đau theo giọt lệ ly tình.
Trống thành tây mấy dùi khoan nhặt
Thiếp hãi hùng như tiếng trống tàn canh.
Bẽ bàng thay tuổi đầu xanh
đầu xanh vương lấy nợ tình mà chi.
để rồi chịu cảnh chia ly
Một buổi phân kỳ lệ hận trào tuôn.

Lỡ giấc mơ tình giữa tuổi xuân
Lầm than gió bụi biết bao lần
Thiên thu điệp mộng hồn trinh nữ
Vạn cổ tình, hoài vọng cố nhân...

Thiếp muốn xé tan áng mây trên tầng cao diệu vợi, để hỏi thử cao xanh ông ghét ghen chi mà để tội kẻ chương đài.
Một kiếp quần thoa lận đận biết bao ngày.
Nhưng mảnh kiên trinh thiếp nguyền vẹn giữ
Cho trọn lời đoan thệ cùng ai.
Thôi rồi đá nát vàng phai
Cầu Ô lỡ nhịp mộng đời dở dang.
Nhìn lên trướng rủ màu tang
Chàng đi để thiếp khóc than một mình.

Ánh nguyệt mới nhô lên đã bị phủ che bởi vầng mây xám.
Cũng như đời thiếp vừa thoát cơn khổ nạn
đã đành cam vắng bạn chung tình.
Quấn mảnh khăn tang thiếp quỳ trước tùng đình.
Chàng ra đi muôn đời không trở lại
Chén rượu đào thiếp đưa tiễn ai đây?
Rượu sanh ly dưới làn hương khói
Trước linh sàng thiếp thổn thức từng cơn.
Rượu đôi chung, lễ người thiên cổ
Tiễn đưa ai đi mãi không về.

Võ lang, Võ lang,
Trời ơi thiếp đã gào lên mấy lượt
Sao chàng vẫn im lìm trong cỗ áo quan.
Bạch lạp lờ mờ như đổ lệ sầu than
Khóc cho đời thiếp bẽ bàng duyên hương lửa.
Lời đoan thệ đã bay theo ngọn gió
Thì còn tiếc chi thân của Bạch Thu Hà.
Võ lang ôi, thiếp mượn lưỡi báu đao phủi rồi nợ thế.
để nơi miền âm cảnh, Bạch Thu Hà hội ngộ Võ Đông Sơ.




Họa tâm
Sunday, November 9, 2008 Author: Trường An

看不穿 是你失落的魂魄
猜不透 是你瞳孔的颜色
一阵风 一场梦 爱如(是)生命般(的)莫测
你的心 到底被什么蛊惑

Nhìn không thấu, là hồn phách thất lạc của anh
Đoán không được, là màu sắc con ngươi của anh
Một trận gió, một giấc mộng dài, tình yêu như cuộc sống, thật khó lường.
Trái tim anh thật sự bị mê hoặc đến mức nào

你的轮廓在黑夜之中淹没
看桃花 开出怎样的结果
看着你抱着我 目光似(比)月色寂寞
就让你 在别人怀里快乐

Hình dáng của anh sẽ bị chôn vùi trong bóng tối.
Nhìn hoa đào kết hoa như thế nào.
Nhìn ánh mắt của anh cô đơn lẻ loi như ánh trăng lạnh lẽo kia.
Hãy cứ để anh vui vẻ bên người khác.

爱着你 像心跳难触摸
画着你 画不出你的骨骼
记着你的脸色 是我等你的执着
你是我 一首唱不完的歌

Yêu anh khiến tim em lỗi nhịp.
Vẽ anh, nhưng không thể vẽ nên cốt cách anh.
Ghi nhớ gương mặt anh, là điều em có thể làm để đợi anh.
Anh là một bài ca không được hát hết lời.

你的轮廓在黑夜之中淹没
看桃花 开出怎样的结果
看着你抱着我 目光似(比)月色寂寞
就让你 在别人怀里快乐

Hình dáng của anh sẽ bị chôn vùi trong bóng tối.
Nhìn hoa đào kết hoa như thế nào.
Nhìn ánh mắt của anh cô đơn lẻ loi như ánh trăng lạnh lẽo kia.
Hãy cứ để anh vui vẻ bên người khác.

爱着你 像心跳难触摸
画着你 画不出你的骨骼
记着你的脸色 是我等你的执着
我的心 只愿为你而割舍

Yêu anh khiến tim em lỗi nhịp.
Vẽ anh, nhưng không thể vẽ nên cốt cách anh.
Ghi nhớ gương mặt anh, là điều em có thể làm để đợi anh.
Lòng em, chỉ vì anh.


Download link




Tự trầm
Friday, October 24, 2008 Author: Trường An

Thơ: Hoàng Ngọc Ẩn
Nhạc: Việt D(z)ũng
Ca sĩ: Tuấn Ngọc
Download link



Đêm nhớ về em giấc hương nồng lưu luyến thịt da.
Nơi ta hôn em tự nhiên nẩy lộc,
cụm rừng trăm năm nay đã nở hoa.
Hoa cuối mùa xuân nhánh điêu tàn giăng kín trùng khơi,
hoa đang xanh tươi một đêm tự trầm
còn lại mình ta giữa cội âm thầm.

Trong đêm hải đảo ru hồn ta cúi mặt,
ly rượu em mời ta chưa uống đã say.
Từng sợi lông tơ ghi bạt dấu chân ai,
trần truồng trăm năm nhạt nhòa áo mơ phai.

Trong đêm độc hành ru hồn tên thất trận,
ta gọi tên người trên năm đốt ngón tay.
Một mình đơn côi đi lạc giữa cơn say,
bên ni bên tê đời hun hút dặm dài.

Em hấp hối màn đêm, giữa kinh hoàng bỗng hé nụ hoa.
Cơn mưa hôm qua mồ hôi nhỏ giọt,
rạt rào đam mê sóng cuốn bờ xa.
Em sống nhục vinh, giữa cung chiều em hát lời kinh.
Đêm nay cô đơn hồn ta tự trầm
Còn lại riêng em giữa cội âm thầm.




Biệt
Wednesday, October 22, 2008 Author: Trường An

Giã từ hoa cúc và em.
Giã từ mùa thu cũ.
Ô cửa nắng vàng rủ.
Gió thổi ban công chiều.

Còn lại bên mùa những phím cầm rêu.
Cơn giông trút ngoài thềm, mang em về phương khác.
Những lối về xào xạc, hoa vàng nhói lòng ta.
Một cuộc tình đau.

Còn gì ở lại trong ta những mùa sau.
Không biết nữa. Thôi xin đừng nhắc nữa.
Màu hoa đã phai dần bên ô cửa sổ.
Giã từ em hoa cúc giã từ ta.

Giã từ em.
Giã từ ta.
Giã từ em.
Giã từ ta.
Giã từ em.
Giã từ ta.
Giã từ em.
Giã từ ta

Download link





Copyright © Trường An. All rights reserved.