Solitude

.Không ai cứu được họ. Không ai cứu được nàng. Không ai và không ai. More...

NN
Tuesday, May 22, 2018 Author: Trường An

*nói nhảm* Hồi bé bé, mình có thói quen đi dạo quanh khu vực nhà ở mỗi chiều tối. Tất nhiên, bé thì hổng có xe đâu nên đi bộ thôi. Rồi 1 ngày, mẹ mình cảnh báo mình rằng "đi vại nó bắt cóc hay lôi vào đâu ấy thì xao", và mình... vẫn đi tiếp. Nói chung, lời cảnh báo bị ném ra sau đầu ngay khi vừa lọt qua tai. Mà nói riêng nữa thì, hồi lên Đà Lạt lúc 14 xuổi, thấy mình chạy lên đồi chơi, mẹ mình tiếp tục gào "thằng nào trên đó h... rồi xao" - và mình cảm thấy... đây là câu nói nhảm nhất trần đời. =))

Và mềnh cứ đi chơi cho đến khi việc học hành hông cho đi được nữa - và lúc rảnh ở trường thì mình đi... khám phá khu vực xung quanh. Đến lúc có xe thì dù đi lạc trời wơi luôn nhưng ai rủ là mình đi à. Thiệt ra tất cả sự "lo lắng" của mẹ mình chỉ thể hiện qua... lời nói, giờ mình cũng chả nhớ mẹ mình ở đâu làm gì những năm tháng đó để mình cứ tung tăng lượn 1 mình khắp nơi. À vầng, thì mình đi 1 mình. =))

Nhưng mà có 1 sự thiệt là dù khoái đi nhưng mình còn chả biết cuối ngõ nhà mình có cái gì, ở lầu 4 không bao giờ lên lầu 5, đi cách trường 1km nhưng hông biết cái ngõ trước trường bán đồ gì... và cứ thế tương tự. Nhớ hồi học đại học có bài về cách viết tin tức, thầy cho 1 bài báo tựa đề có chữ "đốt đền" hỏi coi nó có ý nghĩa gì, cả lớp đại học đầu vào cao nhứt TP hông ai biết - ngoài mình (và sau này mình nhận ra 1 sự-thật-kinh-hoàng hơn là rất nhiều người làm công việc biên tập, viết lách nọ kia đều không biết '__') - Nhưng mà 3 năm trời mình hông biết bật máy giặt trong nhà. =)) Chả phải gì hết mà chỉ là do... hông thèm nhìn tới, dừa được là dừa, người khác giặt chung thì bấm thôi, tại xao mị phải học - mà học cũng chỉ mất 1 phút là cùng, đợi đến lúc cần hãy học hông phải đỡ mất công xao? :v

Mà thực tế chứng minh là... cái gì mình muốn là làm được hết. Chỉ bằng cách tự học mà mình học được hết từ thiết kế web, thiết kế linh tinh cho tới tháo lắp máy móc, từ việc nhỏ cho đến việc to. Chỉ có điều với trí nhớ cá zàng thì những thứ không được thực hành sẽ bốc hơi sạch sẽ. Cho nên... đợi đến lúc cần hãy học không đỡ tốn công hơn xao??? *ngẩng đầu nhìn trời*

Tổng hợp cả 2 đặc điểm trên chính là câu... "Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ". =)) Nói thêm, trên trời dưới đất mình sợ rất ít thứ, ví dụ như... gián nà. Còn lại thì... người ta xợ mềnh chớ, hông sợ đứa liều thì cũng sợ đứa ngâu mà. Mà chắc trời cho mình số may, mình hay kể với người ta rằng chưa từng lúc nào trong đời nài mình bị "quấy rối", dù chỉ trêu ghẹo 1 câu cũng không. Ngày xưa có đứa đeo bám chạy đến lớp mình ngồi "phóng điện", mình trừng mắt 1 cái nó chạy mất dép vĩnh viễn luôn. =)) Vầng, người ta xợ mềnh chớ. =))

Nói chung, mình chỉ muốn nói là... giới hạn cảm nhận nguy hỉm của mỗi người khác nhao ó. Có những người nhìn đâu cũng thấy nguy hỉm, làm gì cũng phải ngó trước ngó sau rồi... hông làm gì hết. Có những đứa lại cái gì cũng dám làm vì 1 là angten báo động của nó bị liệt, 2 là số nó may, 3 là nó hông biết sợ, 4 là... nó không thèm nghĩ. Như cái ngày mình 13-14 tuổi leo lên núi Bà Đen bằng đường mà ngày nay dân phượt gọi là "đường ống nước" - ngày ó nó còn hoang vu heo hóc hơn, vách núi dựng đứng với 1 đứa trẻ con, nhiều đoạn phải bò 4 chân mà lên. Thực tế là... cóc thèm nghĩ gì đâu.

Được cái trời còn phú cho mềnh linh cảm vô cùng tốt, nhưng... có dùng được hay không là vấn đề khác. Như cái hôm gặp tai nạn nặng nhất cho đến bây giờ, mềnh vừa mở cửa định dắt xe đi là có 1 con bướm đến bay quanh, trên suốt chặng đường - đặc biệt là đoạn đường gặp tai nạn sau đó trên đường về - mềnh luôn có 1 ý nghĩ trong đầu "hôm nay mình sẽ gặp tai nạn". Mà ờ, điều gì xảy ra vẫn xảy ra. =))

Mà sau này tiếp xúc với vài nhân thuộc dạng "đi nhiều", có người được gọi là "bà chúa phượt", mình nhận ra ai cũng có đặc tính này luôn. Kiểu "bà chúa" trên kia... không những không biết dùng GPS mà còn không biết dùng bản đồ, cách tìm đường duy nhất là... hỏi. Còn có bạn thiệt ra cũng biết sợ, vào rừng 1 mình sợ nà, biết nhìn trước nhìn sau nà, thì cũng làm 1 tour đi xuyên rừng núi phía Bắc trong tình trạng... không biết đọc bản đồ và GPS y chang. =)) Mà thiệt ra thì "cảm giác sợ" của bản làm mềnh càng buồn cười hơn thì có. Ờ nhưng mà, mỗi người có 1 giới hạn sợ khác nhao, nỗi sợ khác nhao luôn.

Cho nên, thiệt ra phương cách đối phó với những đứa "điếc không sợ súng" không phải là hù dọa nó, nó nghe tai này qua tai kia thoai, dọa chỉ có tác dụng với đứa cái gì cũng sợ. Mà phải cho nó học nhiều vào, nhiều kỹ năng vào, học cái này hông được thì học cái kia - như bà chị hông biết dùng bản đồ thì biết lái xe hơi, trên đường VN nguy cơ cũng giảm đi 60% ồi, tốn xăng tí thôi. Còn thì hãy... cầu vận may, kiểu "hết may" thì trượt chân lên cục đá té đập đầu cũng toi à.




VBMH
Sunday, May 20, 2018 Author: Trường An

Hôm zồi hông biết tại xao nhớ ra đi đọc lại Vĩnh biệt mùa hè (chắc tại... đã đến hè). Ngày xưa nó là 1 trong những tiểu thuyết VN đầu tiên mình đọc, cỡ chừng... lớp 4-5 gì đó. :)) (Chắc tại nó dán nhãn truyện-học-sinh nên hổng ai để ý, chứ nó toàn kể chuyện kiểu học sinh ngẩu với thầy có vợ, trò oánh thầy suýt chết, vưn vưn và vân vân.)

Giờ đọc lại mới thấy... em Hằng là chuẩn... bánh bèo vô dụng. Ờm em buồn chiện gia đình, mà cũng hổng phải tại gia đình ngược đãi em hay gì, chả qua ba mẹ em hổng yêu nhao nữa, mỗi người đi cặp bồ riêng - thế là em dan díu với ông thầy có zợ. Zui hơn nữa là em bảnh đến mức cho ông thầy lên phòng-riêng-tại-nhà "dạy học" trên giường mỗi tuần 3 buổi. Càng zui hơn nữa khi bạn bè em phát hiện ra đe dọa báo cho giám thị thì em vẫn cố gặp, mỗi lần đều "an ủi nồng nhiệt" thầy. Hỏi em muốn làm gì, em bảo chờ thầy bỏ vợ, vì "2 người hông yêu nhao nữa" - Ủa ủa ủa, vại cớ gì em làm hành làm tỏi mẹ em?

Nghĩ lại thì ẻm đúng là... con của ba mẹ ẻm, ta là đúng, ta phải được ưu tiên, tình cảm cảm nhận của ta là trên hết, ta hông sai cái mốc gì hết. Cho đến tận khi ẻm bị thầy đá vì "hết giá trị lợi dụng", ẻm vẫn thấy là đời thiệt tàn nhẫn với ẻm, ẻm hông sai cái gì hết trơn, ẻm thiệt là đao khổ quằn quại đáng thương.

Vại mà lúc anh nhà thơ vớt ẻm lên núi tịnh tâm 1 thời gian, ẻm "có tình cảm" với ảnh lắm nhưng "con người hành động theo cảm xúc" như ẻm im lìm vì... nơi này hông dành cho ẻm. Thà ẻm ngâu từ đầu đến cuối còn thông cảm được, chứ không thấy ẻm... khốn nạn kinh hoàng.

Nhưng ẻm vẫn là nàng thơ của 2 nhà thơ (dưới ngòi bút của 1 nhà văn làm thơ) vì... ẻm đẹp. =)) Trong mắt các chàng, ẻm thiệt là trong sáng thánh thiện đáng thương. Vầng, thiệt ra zới đàn ông, đẹp là trên hết, ngâu là điểm cộng, ẻm vừa đẹp vừa ngâu nên ẻm "đáng thương" dễ xợ luông (Dù 99% phụ nữ nhìn ẻm chỉ muốn xé xác con điên này ra). =))

Dưng mờ cái tựa Vĩnh biệt mùa hè chắc là dành cho em Hạ, trong cái lúc bạn Long nức nở "Vĩnh biệt Hạ" ó. Cái truyện này bị tính dramatic quá cao nên để bạn Long ngỏm mất tiêu trong lúc... chưa xong được cái gì, cả cái gia cảnh lẫn cha bạn ban đầu giới thiệu thế xong bỏ đó. Thiệt ra để bạn Long xuất cảnh ra đi luôn nó còn có ý nghĩa hơn, ý nghĩa cả cái trò bói tên "Lãng quên" của 2 bạn "là ai lãng quên ai". Chứ để bạn Long ngỏm mất tiêu trong khi bạn Thiện là 1 soái ca tiêu chuẩn ngời ngời thế kia, ai cũng biết... sau này bạn Hạ lấy bạn Thiện quên phứt bạn Long, người chết rồi thì nằm lại trong trí nhớ thôi, ai có khả năng nhớ cả đời.

Dưng mờ đúng là... em Hạ cũng là nàng thơ của 2 anh, mà anh nào cũng là hàng chất lượng cao, đúng là ẻm cũng "chất lượng cao" có khác với em bánh bèo hẩm kia. =))

Chỉ có điều truyện này dựng phim được cái nhạc phin hay ghê, nghe hông bị nổi hết da gà vì độ "lên đồng" như mí nhạc phin bây giờ.

Mùa hè bâng quơ, bâng quơ nỗi nhớ,
Những chiếc lá non vương trên cành cây khô.
Mùa hè bâng khuâng hoài, để tim xốn xang hoài
Và lòng ta bỗng như mong chờ bóng ai

Cuộc tình bâng quơ, đến trong ngày bơ vơ,
Gieo bao đớn đau cho tâm hồn ngây thơ
Mùa hè đi qua rồi, tình yêu cũng qua rồi,
Chỉ còn nước mắt vương trên bờ môi...

Vĩnh biệt mùa hè
Mùa hè còn ấm môi hôn ai khi đêm về
Vĩnh biệt mùa hè
Mùa hè làm con tim ta biết bao say mê.

Vĩnh biệt tình đầu
Tình đầu là cơn giông chợt qua mau qua mau.
Vĩnh biệt tình đầu
Tình đầu làm con tim ta đớn đau.




N
Monday, May 14, 2018 Author: Trường An

Hôm qua bạn kể về 1 chị vốn là tấm gương vượt khó, vươn lên từ tai nạn tàn tật để làm sách cho trẻ em mù. Hóa ra chỉ vừa mất, mà lại là do tự tử - nhảy từ tầng 8 xuống. Bạn bảo, thật ra tai nạn năm xưa cũng chẳng phải là tai nạn, là chỉ buồn tình nằm trên đường sắt tự tử, rồi trong 20 năm sau đó tiếp tục liên tục tìm cách tự tử, giờ mới thành công.

Năm ngoái chỉ vừa (đứng tên) ra sách, 1 loại sách kiểu vươn lên vượt khó đầy lời Phật dạy, chiêm nghiệm với lại thiền học. Ờ thì, mẹ chỉ là phó GĐ 1 NXB.

Rồi bạn hỏi mình, chẳng biết trên đời thứ gì là thật nữa.

Mình thì cho đến hôm qua mới biết chị này. Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn nghĩ... tại sao chỉ là chết thôi mà phải chọn phương cách chết đau đớn thế?

Hồi trước mình tự nhiên lại muốn viết truyện về 1 người mua than nâu giấu dưới gầm giường, đợi ngày đóng cửa lại đốt. À mà dạo này có mốt đến các nước Bắc Âu để tự tử ó. Mình hay nói với bạn, lúc nào cũng có 1 khoản tiền đủ để mua vé đến Hà Lan. :))

Thiệt ra mình hông phải kiểu người thích tự ngược, cho nên... mình để tiền chờ tới Hà Lan. Nếu viết tự truyện, chắc mình để cái tựa đề kiểu Con đường tới Netherland (ờ, mình thích cái chữ Netherland này dễ sợ, nó có thể mài mại Neverland lẫn Neitherland). =))

Rồi tự nhiên lại nghĩ, suốt hơn 20 năm từ khi nằm trên đường sắt, trở thành 1 "biểu tượng" trong khi vật vã tìm cách chết, cho đến khi nhảy xuống từ tầng 8, con người ấy sống như thế nào? Rồi lại nghĩ, có khi cuốn sách thiền học đạo học cao vời vợi kia đã đẩy chị xuống 1 lần cuối cùng, mới là giọt nước tràn ly.

Cuối cùng mình bảo với bạn "Phụ nữ giỏi việc ngoài vốn chẳng bao giờ hiểu con mình muốn gì." Nhưng mà bây giờ nghĩ lại thì vấn đề chính vẫn là "mình muốn gì" nhiều hơn. Mà thật ra thì, có thể sống để mong chết được không? Kiểu Nguyễn Du kể lể về Kiều hay Đạm Tiên "Những là oan khổ lưu ly, Chờ cho hết kiếp còn gì là thân" - nhưng mí nhân vật ấy hay cả cụ vẫn... chả muốn chết bao giờ, đúng kiểu chờ đến lúc nào hết kiếp. Còn có kiểu người thì giống như trong câu truyện mình (định) kể, mua than về để dưới gầm giường.

Người càng nói nhiều, than nhiều về chết lại càng khó chết, trong khi những người "hướng tới mặt trời" như thế lại lúc nào cũng đứng ở bờ vực.

Bạn hỏi, trên đời có gì thật không. Mình nghĩ thầm:

1. Đúng như lời bọn "cư dân mạng" nói, mấy người mở miệng toàn kinh đạo toàn sống như... l. (Trong trường hợp này tất nhiên nhịm vụ "xây dựng biểu tượng" không thuộc về chỉ, mà là người "biết nhưng vẫn làm", tuôn ra được nguyên 1 cuốn sách xạo kinh hồn vía).

2. Người ta có thể sống rất giả mà tự họ hoàn toàn không hề nhận ra, thật luôn.

3. Mình đã bảo, Thiên nhạc của mình là truyện hài.




Thành
Sunday, May 6, 2018 Author: Trường An

Văn hóa phương Tây (chắc là do) chịu ảnh hưởng tôn giáo quá nặng nên hiểu sai rất sai về bạn Nhưn Mã. "Niềm tin" của bạn bị lý giải thành tôn giáo, và "the Truth" bạn theo đuổi trở thành 1 niềm tin nằm ở 1 vị thánh nào đó. Trong khi đó, văn hóa TQ lý giải đúng đắn hơn bằng 1 chữ duy nhất: Thành.

Thành là tin, nhưng tin vào chính mình, làm theo ý muốn của mình, thực hiện theo chân tâm của mình. Nhưng nói dễ hơn làm, có những người cả đời chả biết "chân tâm" mình ở đâu, kiểu người mà "vì ngoại vật mà vui, vì bản thân mà buồn", nói chung đặt tâm trạng lẫn cả đạo đức, hành vi, lương tâm của mình tùy theo "thế thời phải thế", thành công thì cảm thấy mình là vĩ nhân, mà thất bại thì đâm ra Chí Phèo. Ngay cả chiện yêu đương thù hận cũng toàn là "tình đã phát ra thì không phải là tình" nữa rồi. Nói chung, Thành là 1 khái niệm tổng nguyên của cả 3 tôn giáo hợp nhất, là hiểu mình đến tận cùng, rồi cũng phải hiểu đời đến tận cùng để sống 1 cách "toàn diện" nhất.

"Quân tử" theo đúng nghĩa của Dịch lý cũng như của Nho gia không phải là người khư khư ôm đạo đức kiểu dân mình hay gọi "quân tử Tàu", mà là "quân tử phải giỏi cơ biến". Ở bình diện thấp thì ở nơi thuận lợi thì nhảy ra trưng trổ không nói làm gì, ở nơi không thuận lợi, cảm thấy mình không thể làm được điều mình muốn thì rút đi. Ở bình diện cao thì quân tử này thậm chí còn có thể vận dụng tình thế, thời thế để thực thi "chính đạo". Trong các quẻ Dịch, có những quẻ dạy người "nuốt nhục để giữ thân gia", cúi đầu chịu khuất, nằm im chịu trận... Nhưng "quân tử" khác với "tiểu nhân" là ở điểm tùy thời nhưng không theo thời - Là không bao giờ mất đi "chân tâm" để đi theo con đường lý tưởng đến cùng, không bao giờ đánh mất chính mình, đạo đức của mình. (Cho nên thường gặp nhất là trạng thái "nước đục thì... ta chuồn mất", cao sĩ lánh đời đen bạc chứ hiếm hoi mới gặp trường hợp "nước đục thì ta rửa chân vào", thành công thì càng hiếm nữa, vì... con người dễ thay đổi lắm.)

Vì khái niệm "trung thành với chính mình" này nên bọn Nhưn Mã mới... nổi danh là đồ lăng nhăng, đồng bóng, =)) thậm chí rất nhiều thành phần phải gọi là khôn lỏi, mặt dày, sống rất đáng ăn đạp chứ lấy mốc đâu ra đạo đức với chả trung thành. Đơn giản là vì chúng nóa trung thành với mỗi bản thân nó, thế giới bên ngoài là nước chảy mây trôi, sống theo người ta thì nó đâm khó ở, nhưng... nhiều khi nó muốn gì nó cũng chả biết. Thảm họa hơn là thứ nó muốn đen tối như mực, méo mó vặn vẹo xấu xa, hoặc nó tưởng là tốt nhắm nhưng thiên hạ gọi nó là đồ điên. Còn nếu muốn biết nó thực sự muốn gì thì tự nó phải moi móc tự hiểu bản thân nó, nhưng hông phải theo xì tai tự kỷ suy bụng ta ra bụng người kiểu bạn Cạp, mà là bằng kinh nghịm va đập. Ờ thì, trong những trường hợp đặc biệt thì những khía cạnh đặc biệt của con người mới hé lộ, chứ lúc bình thường thì ai cũng nghĩ mình là người tốt hết á. =))

Nói chung, trong quá trình đối chiếu, kiểm nghiệm, từng trải mọi khía cạnh dưới bầu trời, mới có thể cảm nhận được "the Truth" - hay như Phật giáo là "Chân Như". Cái bản chất bản thể của tất cả mọi thứ dưới rất nhiều vỏ bọc và hình dạng. (Cái mà theo bài Ashura trước kia mềnh bảo... người ta còn cãi nhao xem thứ gì mới "thật".)

Mà trên đời này thì chả mấy ai đạt được đến mức độ ấy, đạt được thì người ta đi tu luông rồi. Cho nên, để sống theo chữ Thành này lại có 1 phương diện khác - như trong Chí tôn ca nói: ngươi khỏi suy nghĩ lăn tăn gì hết, cứ làm theo lời thần bảo đi. Đây là ý muốn của thần, còn giác quan của ngươi chỉ đang quấy nhiễu ngươi thôi. Hay 1 số tôn giáo khác có những khía cạnh cực đoan hơn: những kẻ không theo ta thì ta sẽ tiêu diệt toàn bộ chúng.

Mình thường hay bảo, người ta chọn tin vào cái gì, nhìn thấy cái gì là do chính bản thân họ muốn, là chính bản tâm của họ. Do đó chọn tin vào 1 thứ gì đó, giáo lý của nó, điều luật của nó, lý tưởng của nó, ở 1 khía cạnh nào đó cũng chính là thực thi lý tưởng của chính mình. Biến thể của nó chính là trong 1 nền văn hóa chỉ coi trọng 1 "the Truth" duy nhất, lý giải sự vận động của thế giới là tuân theo "the Truth" đó, thì chữ Thành này sẽ dẫn đến sự cực đoan. Và "sống theo lòng mình" đã bị biến thể thành tôn giáo và tín ngưỡng, dù là nó tự tạo ra hay là đi theo người khác. Đã bảo, người ta còn đang tranh cãi mí chục ngàn năm nay coi "the Truth" là cái gì, nên những biến thể xạo sự của nó có rất nhiều. Và sự nhầm của các bợn Mã Mã sẽ từ "đồ lăng nhăng" chiển sang "đồ điên" dễ vô cùng.

Mà cái sự fail của các Nhưn Mã sẽ dẫn đến hậu quả ở Ma Kết là còn mốc ấy các bạn ấy "sống có đạo đức, trách nhịm, bản lĩnh" theo sách bảo. =)) Mà các bạn Kết Kết sẽ là đỉnh cao của lòng tham, vĩ cuồng, ảo tưởng sức mạnh, sống vô lối hết chê. Các bạn sẽ làm mọi cách để lấp đầy cái hố sâu vũ trụ tham-đủ-thứ cho đúng với đồ tiền nhiệm thích-đủ-thứ mà chả bao giờ nhận ra mình thực sự cần gì muốn gì (mà thường dẫn đến hậu quả là cuối đời hoang mang tột độ, khủng hoảng sâu sắc, thất vọng cùng cực - nếu chưa bị oánh bom chết). Nói chung, thế hệ Nhưn Mã đi qua để lại 1 đống giá-trị-ảo cho thế hệ Ma Kết theo đuổi, nhìn rứt là... buồn cười. =))

Vừng, thật ra Nhưn Mã còn 1 mặt nữa là ảo. Song Tử ba xạo thiệt ra còn dễ thấy và đỡ nguy hỉm hơn là ảo, nhứt là ảo kiểu Nhưn Mã - vì thiên hạ toàn tin nó là thật.




TCTT
Thursday, May 3, 2018 Author: Trường An

Lượn qua hóng tình hình tôn giáo ở HQ, "sẵn tiện" thu hoạch luông tình hình "tà giáo" châu Á.

5 Bizarre Cults from Asia


https://thediplomat.com/2014/06/the-cults-of-south-korea/

Ờ, sau khi gật gù rằng những diễn tiến tâm lý lịch sử nào dẫn đến tình hình này, nghĩ ngược nghĩ xuôi zồi lại tự hỏi... chả phải tất cả đều khởi đầu như thế xao?

Mềnh thì hông coi các lãnh tụ, hình tượng tôn giáo như Thích Ca, Jesus, Mohamed vân vân là triết gia, vì thật lòng là họ hầu như không "phát kiến" ra được 1 triết lý nào mới. Thế giới quan, triết lý, nền tảng của Phật giáo nguyên thủy chia sẻ cùng 1 nguồn gốc với các tôn giáo Ấn Độ khác, tương tự như đạo giáo trên "vùng đất 3 tôn giáo lớn" cũng có thuyết lý tương tự nhau, thậm chí có cả các thần tương tự nhau luôn. Nghĩa là họ xây dựng nền tảng của mình trên các thuyết lý, đạo giáo, đạo lý có sẵn, và ờ... tự đưa mình (hoặc được tín đồ đưa lên) làm thánh thần để tạo lập 1 tôn giáo mới.

Trên con đường phát triển của tôn giáo đó, chính các thế hệ sau mới lập thành hệ thống triết học, giáo lý, thế giới quan hoàn chỉnh cho tôn giáo đó. Ví dụ dễ thấy nhất chính là Phật giáo Đại thừa hấp thu nền triết học của Trung Quốc. Ngay cả thuyết pháp nền tảng của Phật giáo nguyên thủy là Trưởng Lão bộ cũng do người sau "kể lại", tự kể tự diễn giải tự chỉnh tự sửa, tự lập thành 1 hệ thống thuyết lý. Cho nên toàn bộ triết học, kinh sách tôn giáo là công sức của triệu triệu con người nối tiếp nhau tạo thành, trên nền tảng của triệu triệu con người trước đó tạo thành văn hóa nền tảng cho nó.

(Thiệt ra các triết gia thực sự trong mắt mị họ hơi... khùng khùng, từ những ông triết gia Hy Lạp cho đến triết gia hiện đại. Giới nghiên cứu, dù là nghiên cứu xã hội triết học đi chăng nữa, cũng mang tính chất khép kín khắc nghiệt của riêng nó. Những người này có thể trở thành thầy của 1 nhóm tinh anh nào đó chứ không thể làm được loại công việc thuyết giảng lôi kéo 1 đoàn người, tạo lập 1 hệ thống truyền giáo phân nhánh lan tỏa khắp nơi - Đơn giản có khi vì họ "cao cấp" quá. Tưởng tượng ngồi giảng lý thuyết tạo thành vũ trụ trong Trưởng Lão bộ xem có ai ngồi nghe hông so với chiện "luân hồi thế giới bên kia", nhà bạc nhà vàng, 9 giống loài trên thượng giới...)

Cho nên, ở đoạn khởi đầu, thiệt ra tất cả đều như nhau. Vậy thì các "lãnh tụ tôn giáo" đem đến cái gì? - Là phương-hướng-giải-thoát đó.

Thật ra đây có thể coi là 1 hướng phát triển khá dễ nhìn. Từ chuyện thờ cúng các vị thần, từ thần núi thần sông thần lửa thần làng => phát triển lên thờ "thần của các thần", vua của các thần => rồi khi đã hết thần để thờ, quay ngược lại thờ "người được xưng tụng là thần", là thần giáng thế, con của thần, hình tượng của thần, đại sứ đại diện cho thần... vân vân và mây mây. Hiện tượng này xuất hiện suốt từ Đông sang Tây, mà nơi "miễn nhiễm" duy nhất có thể chỉ là... thổ dân châu Mỹ.

Hiện tượng "thờ người làm thần" này xuất hiện ở các nơi có nền chính trị xã hội phát triển cao. Có điểm giống và khác với hiện tượng các vị vua cổ đại xưng làm "con trời", "đại diện của thần", "ta là thần", các vị "thần người" này không dựa vào thế lực thế tục, thậm chí 1 số vị còn xuất thân hèm kém. Nhưng cũng từ chung 1 xuất phát điểm mà ra, chính lối tự xưng "con trời" của các vị vua cao cao tại thượng đã làm nảy sinh tâm lý "con người có thể là hiện thân, chuyển thế của thần". Và 1 con người - chỉ cần đặc-biệt và chứng minh được sự đặc biệt của mình - cũng đã có thể trở thành hiện thân của thần.

Và bao phủ quanh họ là vô số truyền thuyết thần thánh - mà dưới miệng những "con người vô tư không theo họ" thì là "đồ ma quỷ mê tín" (credit: Giáo sĩ Kitô nói về Phật), "chuyện nhảm nhí linh tinh" (credit: Minh Mạng), và mới đây những con người "theo khoa học hiện đại VN" với lòng vô tư nhiệt thành đã hồn nhiên nhận xét "mê tín nhảm nhí phá hoại luân thường". =)) Vừng, xin lỗi các vị thần. =))

Vậy thì con đường nào đã dẫn đến việc này? Con người sơ khai sống trong thiên nhiên, chịu đủ mọi áp lực của trời đất đâm ra sợ trời đất, từ đó nảy sinh ra chuyện thờ cúng đế nhằm... tự an ủi mình là chủ yếu. Các vị thần do đó ngoài nỗi sợ hãi còn là 1 thế lực bảo vệ con người (hay họ tưởng thế). Và khi các cộng đồng người va chạm, sống chung với nhau, các vị thần lẻ tẻ được kết hợp lại tạo thành thế giới của các thần, được xây dựng thành 1 cộng đồng tương tự như hình thức con người, chia tầng lớp thân phận. Để rồi khi vị thế các thần ngày càng cao thì đi chung với nó cũng là nền thuyết lý, triết học ngày càng "cao cấp", địa vị của tôn giáo cùng người đại diện tôn giáo cũng cao hơn, thậm chí dẫn đến xung đột với nhau.

Nói thật, đố người-bình-thường nào đọc các bài ca giáo lý của Ấn Độ giáo như Chí tôn ca chẳng hạn mà hiểu. Kinh sách Do Thái giáo thì khổng lồ đủ đè chết người. Và các đền thờ ngày càng to, thánh thần lẫn người đại diện thánh thần ngày càng xa, những thế lực thế tục mượn danh thánh thần làm đủ trò. Cho nên, người-thần xuất hiện tạo thành 1 xu thế tôn giáo mới. Bọn họ thường có các đặc tính chung: Chỉ-cần-tin, mặc kệ đống giáo lý trời thần bể dâu mà nhiều khi họ cũng giảng theo ý họ muốn đi, ý lớn nhất của họ là chỉ cần tin họ, theo họ, tụng kinh theo họ, làm việc theo họ là đã đủ; Hành-động, tùy tôn giáo mà kêu gọi hành động khác nhau, thực hành các công việc khác nhau, tốt xấu tùy, nhưng hông thể nào ngồi chờ quả rơi trúng đầu hoặc... ngồi chờ "giác ngộ" rơi trúng đầu (Thiền tông là 1 nhánh rất "cao cấp" rồi đó); và Kết-quả, từ siêu độ giải thoát cho đến lên Thiên đường, nói chung con người cần 1 nơi giải thoát khỏi cuộc bể dâu.

Nói chung, là 1 phương hướng sống và hành động để nàm xao sống trên đời bớt thấy-khổ. Mà cách nào dễ nhất thì thường nhiều người theo nhất. =))

Cho đến hiện nay, sau chừng 2000-3000 năm của các tôn giáo "người thần", có khả năng chúng ta sẽ lại thấy 1 đợt "cải cách tôn giáo" mới manh nha. Như 1 vòng quay lặp lại, các tôn giáo mới rồi cũng sẽ thành cũ, sẽ lặp lại các vấn đề đã từng có - Mà giời ạ, 2-3000 ngàn năm trong lịch sử nhân loại cũng chỉ là cái chớp mắt thôi. Theo đà "bình dân hóa thánh thần", đừng hỏi tại xao ai cũng có thể xưng thần (và cũng có 1 đống người tin).

Thiệt ra chịn xưng thần để làm loạn ở châu Á có từ... ngàn năm trước cơ, thắc mắc làm gì. =))




Thiên nhạc
Thursday, May 3, 2018 Author: Trường An

Mình chỉ muốn thông báo rằng cuốn này sắp ra thôi. :)

Đây là 1 cuốn sách rất gọn ghẽ, và theo (quảng cáo láo) của tác giả thì rất là hài hước dễ thương. =)) Nhắc đến là lại nhớ lúc bàn tên phụ với BTV, mình đã đề nghị cái tên "Câu chuyện một thiên tài". =)) (Thiệt ra mị cũng đã -hơi- nghim túc.)

Mà thật ra thì nếu đọc xong nó bạn hông biết phải nghĩ gì, phải cười hay khóc, phải buồn hay vui thì chắc... đúng rồi đó.





Copyright © Trường An. All rights reserved.