Solitude

.Không ai cứu được họ. Không ai cứu được nàng. Không ai và không ai. More...

NNNNNN
Saturday, August 12, 2017 Author: Trường An

Cuối cùng cũng được tin báo về bộ HD-VT-THCV ồi đó, sắp xong ồi đó.

Nói thiệt là trong thời gian chờ đợi, khi cảm giác ban đầu qua đi thì mình ở vào trạng thái "sao cũng được", rồi bây giờ đang bắt đầu vào tình trạng... hơi hơi hối hận. Nói là ngành văn hóa nhưng bán sách thì cũng là kinh doanh, mị ghét rắc rối, ghét phiền hà. Hiuhiu, chuẩn bị có quả phiền hà hơi bị to luôn.

Ghi nhắc 1000000 x n lầnnnnn: Hông nên bị bọn Nhưn Mã dụ màaaaaaaaaaaaaaaaaaa.

:((

Xì tai ào ào bay tới dụ khị người khác trong khi mềnh còn đang bận nghĩ ngợi lăn tăn, nói trên trời dưới đất toàn chuyện to lớn bự chảng (rốt cuộc giờ mị chả nhớ lúc đó nói gì), xong rồi tự cho là mình đúng hết, tự làm tự diễn bằng cái nhiệt tình to như ông mặt giời. Rốt cuộc choáng quá gật đầu trong khi còn chưa kịp thấy trời đất ở đâu. Hiuhiu, đời này mị bị bọn NM dụ khị bằng trò đó khôngggggg.

Lần này nhứt quyết không-không-không-không x n lần để bị dụ khị, hậu hoạn khôn lường. =-=

---

Mà thiệt ra tại xao mình toàn chơi với mí đứa cung hỏa để bị nó dụ khị vại chớ? =-=




N
Thursday, August 10, 2017 Author: Trường An

Thật ra hứng thú xem tiểu thuyết chuyển thể/cải biên nằm ở cách khai thác câu chuyện và nhân vật. Ví dụ như Hồng lâu mộng 2010 năm í bị ném đá thảm thương thật ra lại là 1 bộ phim rất thú vị. Đại Ngọc dù thiếu đi vẻ bạc mệnh nhưng lại đa cảm đa sầu đúng kiểu 1 thiếu nữ nhỏ bé hơn là kiểu cau mày cắn môi hận đời đen bạc. Bảo Ngọc không có vẻ "mỹ nam có vỏ không có ruột" mà là 1 thiếu niên sinh động đáng yêu. Chuyện của mấy cô cậu trong Giả phủ chỉ có ăn, ngủ, chơi, hờn dỗi nhau được kể 1 cách thanh thản trong sáng, trong cái câu chuyện ấy thì đủ kiểu dỗi vặt hờn mát nói móc mỉa khan nhau cũng đều là chuyện trẻ con để người ta cười xòa cho qua hết, để tình bạn tình thân tình yêu trở thành nỗi nhớ thương trân quý xót xa cả đời - chứ không phải kiểu gành ghét ám quẻ nhao tâm ai cũng đen thui như mực.

1 bộ phim như thế mà kết cuộc với công chúng thê thảm như vậy, thì quả thật là người ta luôn luôn... chỉ thấy thứ mình muốn ở người khác. Thứ gọi là "hình tượng nhân vật" cũng là loại như vậy, trừ phi thảm khốc kiểu cho ông chú bụng phệ đóng soái ca hay em mặt méo đóng mỹ nhân tươi trẻ xuân ngời, thì thứ "hình tượng" trong tiểu thuyết thật ra mỗi người hẳn có 1 hình mẫu khác nhau, mỗi người chỉ nhận thấy thứ mình muốn thấy, theo kinh nghiệm, lịch duyệt của mình mà diễn tả mọi thứ. Đến thứ "hình tượng" trong... phin trước đó nữa thì khỏi nói.

Cho nên sau này sự thích thú của mình với mỗi bản chuyển thể nằm ở sự khai thác nhân vật, tiểu thuyết càng sâu sắc phức tạp thì góc độ có thể khai thác của nó càng lớn, cũng như các sự kiện đều có thể nhìn bằng các lăng kính khác nhau. Ờ mà... làm lại giống y như cái cũ thì để làm gì?

---

Thiệt ra thì đang nhớ lại nhận xét của mềnh khi lần đầu nhìn thấy bạn Tống Giang trong Thủy hử 2010 "có vẻ kiêu ngạo" - 1 trời 1 vực so với bản phim ngay trước đó, từ đầu đến chân chỉ có 1 chữ "hèn". Mà thật ra thì các chú các bác xung quanh mình thích phiên bản "TG hèn" hơn. :))

Mấy hôm trước nhắc đến bộ phin PKL kia, trong đó thì Võ Tòng bị "mắng" là anh chỉ biết tuân theo tiêu chuẩn của thiên hạ, làm "thanh niên 3 tốt" chả biết gì. Thiệt ra thì khi biết biên kịch phin này là ai thì mình cũng hông lạ lắm, nhân vật nam trong phin cổ toàn 1 loại đó mà. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đó là anh Võ nào đó khác đời chứ hông phải anh nguyên bản.

Bây giờ nghĩ kỹ (đã bẩu, cái đầu mềnh có thường ở chế độ nghĩ nghiêm túc âu), thì phát hiện ra tại xao chưa bao giờ yêu thích hình tượng VT trong mí phin này nọ: Tính 1 chiều đó. Trong đó thì anh đánh hổ hay đánh người đều do máu nóng làm trước khi nghĩ, nói chung là 1 anh nông rân chân chất chỉ có mỗi sức khỏe vô địch, vẻ ngoài đẹp trai lai láng với tấm lòng giản đơn vô địch thủ luôn.

Nhưng mờ xâu chuỗi lại cả quá trình thì... méo thấy chuyện đó. Cái chuyện leo lên đồi đánh hổ của anh thiệt ra có khi vì cái câu khích "chả ai dám qua" của anh tiểu nhị. Không ai dám thì ta dám, mi coi ta là ai, định dọa ta moi xiền hả. Không phải liều chết kiểu Lý Quỳ vì mẹ xông vào hang hổ, VT lên đồi Cảnh Dương vì bị khích liều thoai. Cho nên, có khi cô biên kịch Lee lại nhận xét đúng về 1 mặt: VT rất cứng nhắc trong chuyện "đạo đức" - Mà thật ra nguyên nhân vấn đề này lại là vì... anh quá kiêu ngạo.

Trong truyện TH thì chỉ 1 mình VT đã khiến 2 cô tình nguyện đâm đầu chết - 1 cô gián tiếp, 1 cô trực tiếp luôn. Nói theo ngôn ngữ... fan HQ thì "mang cái khuôn mặt này có cảm giác gì"? Tất nhiên hổng phải đợi đến lúc đó mới có gái theo anh, mà thiệt ra thì chuyện anh đập hổ đập người "đánh khắp thiên hạ vô địch thủ" chắc cũng từ xưa luôn ồi mới dẫn đến chuyện "đứa khác sợ chứ ông đây không sợ" nhóe. Mà anh lại có-não - Nguyên 1 quá trình trả thù của anh cũng được sắp đặt tuần tự, lấy nhân chứng vật chứng đập vào mặt thiên hạ rồi mới giết người, anh không phải chỉ đi trả thù PKL-TMK mà trả thù luôn cả phủ quan, cả thiên hạ. Anh méo bao giờ làm chuyện điên cuồng xách đao đi giết người để bị chửi là thằng khùng. Ngay cả chuyện anh lên đồi chơi với hổ cũng vì... đa nghi quá đáng thì có, nghĩ thằng tiểu nhị kia đang định dọa anh lừa xiền nghỉ trọ. Sau này anh đánh người giết người cũng đều có sắp đặt cả, nên mới chưa bao giờ bị tóm. Người nào muốn anh làm gì thì cứ ra mặt nói thẳng anh thích thì nghe, còn sắp sắp đặt đặt đem mồi ra nhử là anh phủi sạch. Cái này hông phải là chân thật nóng nảy mà là đa nghi, đa nghi là biểu hiện việc có não - mà cũng là việc đừng-hòng-lơi-dụng-nghĩ-tau-ngu.

Vậy ra, có tài có sắc có não, anh kiêu ngạo hơn đời thôi mà. Cách anh phất tay 1 cái, vứt bỏ đời mình lẫn đời người như không, danh lợi như phù vân, toàn bộ đều là tư thái hơn đời. Cho nên VT mới nhập vào bộ 3 LTT-DC kia chứ hông chơi chỗ đông đúc lộn xộn danh tiếng cao kiểu LSB. Cả bộ 3 đều kiêu ngạo hết biết, dù rằng mỗi người 1 kiểu khác nhau. Mà có khi, con người tâm cao khí ngạo hoàn hảo vô khuyết ấy đến khi mất 1 cánh tay rồi mới có thể lặng lòng.

Nhưng mờ đang nói Tống Giang xao tự nhin lại đến Võ Tòng? Vì thiệt ra, TG là người quật cường đến mức độ nào? Thay vì "thế thời phải thế", đời không cho ta sống được thì ta phản đời, nhân gian ác nghiệt ác bá hoành hành nên ta phá thêm cho bõ, bị đẩy đến đường cùng thì ta đi làm cướp thôi - thì TG lại luôn luôn "không chấp nhận". Vì bản thân cũng được, vì danh lợi cũng được, vì người xung quanh cũng được, khi vào bước đường cùng, TG có thể lợi dụng tất cả những gì mình có trong tay để trở thành kẻ mạnh, ngay cả làm những việc "miệng nói 1 đằng làm 1 nẻo", đi với ma mặc áo giấy để tìm con đường trở lại. Con người ấy, chưa bao giờ quên mất bản thân mình, sơ tâm mình, chưa bao giờ buông bỏ, chịu khuất phục, buông xuôi.

Sự hủy diệt cuối cùng như cuộc chiến bi hùng hay là... tất cả vì 1 thằng ngâu mà chết, coi bộ khán giả thích vế sau hơn. =))




PKL
Sunday, August 6, 2017 Author: Trường An

Phan Kim Liên chi tiền thế kim sinh

Trước đây dạo qua phim này vài lần mà cứ lướt qua đoạn đầu lại tắt vì tưởng là phim hài kinh dị nhảm. Cuối cùng cũng ngồi xem hết, xong đi lật bảng danh sách phim ra coi, hóa ra biên kịch của nó là Lilian Lee, người viết Bá vương biệt cơ với Thanh xà.

Trong 1 đống phin liên quan đến Phan Kim Liên, đủ cả đau thương khóc hận tẩy trắng này kia, lại chỉ đến lúc xem phim này mới tự nhiên rung động, cảm nhận được sâu sắc tình cảm của Phan Kim Liên với Võ Tòng - dù phim chả tẩy trắng gì hết. Chỉ bằng 1 phân cảnh rất nhỏ, qua 2 đời 2 kiếp chỉ qua 1 câu hỏi thăm giúp đỡ, chỉ bằng 1 cái liếc mắt qua đã ghi nhớ, rụt rè dõi theo, lấy tâm tư mình mua 1 đôi giày tặng - đó chỉ là mối tình ái mộ giản đơn nhỏ bé của cô gái chưa bao giờ nhận được sự dịu dàng.

Trong nguyên tác Thủy hử, Võ Tòng cũng đã từng mua 1 xấp lụa tặng PKL, người tặng (chắc) vô tình mà lại quá hữu tình. Thân làm a hoàn, chịu khuất nhục bị bán vứt cho người như Võ Đại, hẳn chưa từng có ai thật lòng thương tiếc nhan sắc tuổi xuân bị giẫm đạp phí hoài của nàng, cũng chẳng ai để ý tới. Đến đoạn sau này, Vương bà gọi PKL sang nhà may áo, cũng lại cho nàng quần áo điểm trang, Tây Môn Khánh chỉ cần mấy lời đã chiêu dụ được chẳng qua là cái kết cuối cùng. Nữ tử trong-nguyên-tác ban đầu thà chết không chịu khuất phục chủ để bị gả bán như rác, cuối cùng lại thành như thế. Người nhận xét chỉ bằng chữ "dâm loạn" hay lẳng lơ, thương tâm gì gì đó cũng chả phải đâu.

Tự dưng nghĩ tới câu "Như hoa mỹ quyến, tự thủy lưu niên". Thật ra liều chết không phục cũng chẳng phải vì trinh liệt, mà ngoan độc giết chồng cũng chẳng phải vì dâm loàn mất trí. Chẳng qua con người như hoa như ngọc không chịu chấp nhận những thứ kém hèn, có thể chấp nhận Võ Đại mà không thể cúi đầu trước chủ nhân, nhưng rồi vì giấc mộng quá cao mà té ngã. Giấc mộng ấy, đến khi Võ Tòng xuất hiện mới có hay đã luôn ở đó? Phải chăng quá mức quật cường vẫn chỉ vì 1 giấc mộng, không phải vì bất cứ tiêu chuẩn nào của người đời?

Thời khắc giấc mộng bị triệt để đập nát, nhận ra rằng vĩnh viễn sẽ chẳng thể có được nó, thì cũng đã buông mình rơi thẳng xuống bùn lầy.

Thật ra trong đống nhân vật nữ giời ơi của Thủy hử thì PKL được tác giả dụng công nhất. Trở thành "đệ nhất dâm phụ" trong truyền thuyết, nhưng đồng thời cũng có 1 đống phim truyện nhiệt tình gán ghép PKL với VT - Hồi trước vẫn không hiểu nổi cái "khẩu vị" này, nhưng giờ thì nghĩ ra: 2 người này là cùng 1 loại người.

"Cái tay án lấy đầu hắn biến mất, trên người tất cả gông xiềng trói buộc đều biến mất. Một đao kia hủy nàng cũng hủy chính hắn. Từ một khắc kia trở đi, hắn biến thành một kẻ ngay cả mình cũng chưa từng quen biết.

Trong lòng hắn không có bất kì gợn sóng. Hắn tìm đến gian phu, lúc này mất hết cả hứng, không chút nào lưu tình, không cho phép nói câu nào, một đao giết, dường như làm thịt một con chó; sau đó không để ý chút nào nhấc đầu người rêu rao khắp nơi, đi huyện nha cao giọng tự thú. Hắn sớm đã nói chết mà không oán, từ một khắc này cầm lấy đao, đã biết cái đầu này sớm muộn cũng rơi xuống đất.

Không chết được, vậy thì sống. Đi một bước, chính là rời bỏ chính mình xa một bước.

Hắn bị sung quân, lại trải qua vô số mạo hiểm cùng báo thù. Hắn có đầy đủ bản lãnh, chỉ làm việc khiến chính mình vui vẻ.

Có người mời hắn hỗ trợ đánh nhau. Hắn biết rõ đó là hắc đạo đen ăn đen, nhưng ai kêu người ta lấy lòng khiến hắn cao hứng, lại cho hắn rượu ngon uống. Làm tay chân có cái gì không thể, lợi dụng lẫn nhau mà thôi. Huống hồ, hắn cũng rất lâu không có thư giãn gân cốt, vừa vặn thiếu một đống cát luyện quyền.

Có người hãm hại hắn, nói xấu hắn. Hắn giết cả nhà y già trẻ mười mấy mạng.

Uyên Ương lâu, cô đơn ảnh, phút chốc thành ma, lại không lối quay đầu.

Có người cho hắn cắt tóc ngắn thay đổi trang phục, đóng vai người xuất gia tránh đuổi bắt. Hắn không chút do dự làm theo. Giới phục, lần tràng hạt, độ điệp, giới đao, áo bào đen, do một người khác mà hắn gọi chị dâu tự tay mặc cho hắn, một lần mặc đã là cả đời. Hắn đã không quan tâm chính mình họ gì tên gì, tướng mạo như thế nào, từng có ước mơ gì. Hắn không nhớ rõ chính mình từng bái những huynh đệ kia, hắn không nhớ rõ mỗi oan hồn dưới đao chính mình, không nhớ rõ con hổ kia hình dạng thế nào."

Nhiều người gọi Võ Tòng là anh hùng, cho rằng đây là hình mẫu anh hùng tiêu chuẩn, lại làm như không hề để ý đến những gì Võ Tòng làm sau này. Dường như họ cho rằng chỉ cần "không ham nữ sắc", không phản bội anh em, diệt trừ gian phu dâm phụ vân vân vậy là đủ.

Nhưng Võ Tòng lớn lên bên người anh trai yếu ớt, lăn lộn sinh tồn thì có cảm nhận gì? Gây tội bỏ trốn nhưng vẫn không trở thành lưu manh đầu đường xó chợ, không đi làm cướp, không mắc thêm bất kỳ tội lỗi nào. Đến khi trở thành đô đầu, có phải Võ Tòng cũng như Lâm Xung hay Tống Giang, hy vọng mình có thể sống thật tốt, làm người bảo vệ cho tất cả? Cho đến khi nhận ra mình chẳng bảo vệ được ai.

Cho đến khi nhập bọn với Lỗ Trí Thâm, Dương Chí rồi tụ họp về với Lương Sơn, dường như cũng chỉ là nước chảy đến đâu thì theo đến đấy. Khi Tống Giang về với triều đình, Võ Tòng cũng chẳng nói câu gì. Lâm Xung u uất mà bệnh chết, Võ Tòng cũng im lặng cho đến chết.

Từng nói chứ, vô số người đọc-xem Thủy hử mà chẳng hiểu được sự thê lương trong nó.

108 người ứng với 108 ngôi sao trong... bảng tử vi ó. Mà Võ Tòng là Thiên Thương tinh, sao này luôn luôn nằm trong cung Nô bộc, hầu như chẳng có tác dụng gì trừ cộng hợp với các sao lưu khác báo đại hạn. Như 1 vết thương ngầm ẩn, chỉ khơi "đúng mạch" thì mới cảm nhận được nó.

Vết thương này, người mang số Thiên Thương tinh có lẽ cũng chẳng nhận ra...

---

Quay trở lại phin, thì anh đóng Võ Tòng fail quá nên hơi cụt hứng. Phin được làm đàng hoàng hơn chắc tốt hơn.

---

Bình sinh bất tu thiện quả
Chỉ ái sát nhân phóng hoả
Hốt địa đốn khai kim thằng
Gía lý xả đoạn ngọc toả.

Di :

Tiền Đường giang thượng triều tín lai
Kim nhật phương trị ngã thị ngã.

Trong 108 người có 3 người "tu hành", mà chỉ có 1 ông đạo sĩ còn hơi giống tu hành. Lỗ Trí Thâm ít ra còn thọ giới, còn có sư phụ này nọ kia, Võ Tòng thì chẳng qua mặc áo đạo vào rồi không cởi ra luôn. Mà 2 ông "tu hú" này cứ kiệt cùng giữ cái đạo bào của mình làm gì?

Chẳng phải vì khi triệt bỏ "con người trần tục", họ có thể sống theo cái cách không hề giống họ trước kia, sống theo cái cách họ muốn - hay là nước chảy đến đâu thì theo đến đấy. Lỗ Trí Thâm chỉ cần nghe trống trận là lao ra chẳng cần nghĩ gì, chẳng biết có chuyện gì xung quanh, cũng như là "gặp Lạp thì bắt, gặp Hạ thì vây". Như dòng nước triều cứ đúng ngày lên xuống, ta còn là ai?

Lỗ Trí Thâm ngày trước, dù có gặp chuyện bất bình vung nắm đấm, uống say làm loạn, nào phải là "chỉ ái sát nhân phóng hỏa".




Bất hứa nhân gian
Saturday, August 5, 2017 Author: Trường An

Chỉ muốn lưu lại tí hình ảnh thoai. Hiuhiu, lần đầu thấy Thủy Linh là ở trong cái phin Trời xanh đổ lệ, tạo hình thắt bím 2 bên với áo cưới đỏ kia - Trời wơi, hồi í mới đúng là "thanh linh như thủy, ưu mỹ như mộng" đóoooooo, nhìn vào là thấy 1 trời mộng ảo. Đem đặt hình ảnh đó bên cạnh mí tạo hình sau này càng làm rõ độ chênh. Huhuhu, khí chất mỹ nhân cũng chỉ được 1 thời.

Hông nhìn thấy Thủy Linh hồi đó thì hông bao giờ tưởng tượng ra được cái gì là "thủy linh" âu.

Như Bảo Ngọc nói, con gái về già chỉ còn là mắt cá chết. T___T




NNNNN
Friday, August 4, 2017 Author: Trường An

Nghe tiếng đã lâu nên thử dạo qua trang cfs nổi tiếng của đại học nọ. Cái trang í nổi tiếng "chuyên viết truyện ngôn tình" rồi cơ, mà dạo qua dạo lại mị còn phát hiện ra nó còn là chuyên mục "1001 cách hãm tài" - chủ đề chính là ra mắt gia đình người yêu gặp toàn quái vật hồ Lốc nét, 1001 cách bị đá, gặp đối tượng hãm tài vân vân và mây mây. Mà hóng qua hóng lại thì 1 số đông trong mí câu chuyện này cũng bịa ra, 1 "chủ đề" có khi lặp lại mấy lần.

Làm mị nhớ thời gian nọ sang hóng voz trong thời kỳ "gấu chó" - Các bợn nam cũng rất khoái "sáng tác" chủ đề "1001 cách bị gấu chó phản bội". Trong đó toàn những câu chiện thảm-khốc kiểu anh hết lòng yêu em mà em đi ngủ với thằng khác, anh bắt gặp kiên nhẫn chờ 2 đứa "xong việc" rồi đi ra lạnh lùng buông 1 câu chia tay hoặc về nhà hỏi nhao. Em vật vã tìm cách níu kéo anh, anh vẫn dịu dàng nhẹ nhàng với em nhưng quay lại thì còn lâu nhóe. =))

Cái này lại làm nhớ đến 1 chủ đề khác rất phổ biến trong chị em phụ nữ: truyện ngược. =)) Các chị em cũng rất khoái những câu chiện kiểu em yêu anh sống chết mà anh nào biết - anh hững hờ - anh phản bội, để đến ngày em lao ra màn mưa nói lời chia tay, anh phải sống chết níu kéo emmmm.

Cả 3 trường hợp này đều là 1 tâm lý ó. Mà hỏi thiệt là chỉ mình mị cảm thấy nó thiệt bịnh hở?

Với đàn ông thì cái cảnh tượng đứng chờ người yêu xo đứa khác là cảm giác gì? Với phụ nữ thì cảnh yêu 1 đứa chà chà đạp đạp mình là cảm giác gì? Với mấy thanh niên tỉnh lẻ bơ vơ chuẩn bị vào đời thì ngồi tưởng tượng mình gặp toàn quái vật hồ Lốc nét khinh mình như tró là cảm giác gì? Xao mí bạn ngồi tưởng tượng ra được hay vại?

Thiệt tình so với mí trường hợp này thì mị thấy ngồi tưởng tượng ra IQ 500, tổng tài bá đạo còn lành mạnh hơn nhiềuuuuu.

---

Thiệt ra mình cũng là người có rất nhiều vấn đề với họ hàng, nên từ đó mình rút ra kết luận: Bên nào kể tội nhao trước là bên đó xấu bụng, bất kể câu chiện là gì.

Oánh nhao thì chả có bên nào không đưa tay đập thằng kia cả, nhưng đem nhao ra tố tội cho cả thiên hà thì là đồ bụng dạ đen tối xấu xa chỉ muốn đập chết đứa kia, thậm chí cả chột dạ nên làm ỏm tỏi trước. Với người kiểu đó, bên kia có ra tay ra chân trước thì cũng do nó chịu hết nổi. Ờ, trừ phi bên kia là siu đại nhân định âm thầm bóp cổ chết bên này thì mới cần kêu kíu. Chứ cãi nhao mà bô lô ba la thì 90% thằng kể là đứa xấu bụng. =))




NNLT
Tuesday, August 1, 2017 Author: Trường An

"Bất luận thế nào bạn cũng đừng chạy theo họ, rơi vào chuyện yêu đương với họ thì cũng giống như người mắc bệnh tim mà đi tắm hơi, nóng lạnh rất đột ngột, đang ở thiên đường nháy mắt một cái thành địa ngục."

U__U =___=

Hóa ra mị ế không phải do xu thế mà vì cái aura này tỏa ra quá mạnh. Cũng muốn cãi nhắm nhưng thiệt tình thì dù có 1 đống khắc chế, tính mị vẫn là con cáo khoái nho xanh. Dù mị hông phải dạng lăng nhăng bay bướm thì cũng là dạng... tán rồi để đó, thích người theo cơn, chán người theo cơn nốt. Vì xao - vì vui.

Đang nghĩ xao trong tử vi phương Đông thì mấy thằng sao đi cùng với cái gọi là sáng tạo, ngộ tính gì gì đó toàn là mấy thằng đa tình đa bệnh, sớm nắng chiều mưa, thậm chí thần kinh có vấn đề.

Túm được lá số của 1 bé idol Y nổi tiếng, hơi hơi bất ngờ. Trước đây dòm cứ ngỡ em í là Vũ Phủ, hóa ra lại là Đồng Kị Kình. Cái lá số này làm nhớ đến lá số (được cho) là của Khang Hy. Người ta cứ nói Đồng Âm mà đi với sát tinh thì sức phản bối cực kỳ mạnh, đúng là nhìn thoáng qua chả giống Thiên Đồng tí nào luôn.

Mà nghĩ lại thì tại xao lại có hiện tượng này? Thiên Đồng thiệt ra có sức sáng tạo, khai sáng rất lớn, nhưng mờ... nhàn cư vi bất thiện - Sáng tạo đi kèm với rảnh ruồi, hay thay đổi, sáng nắng chiều mưa. Nhưng cũng có thể nghĩ khác, là tâm trí tự nhiên nó quá bất ổn đâm ra tình trạng... kiếm thứ gì phá cho vui, mà nó lại không phải thằng Phá Quân để ăn tàn phá hại cho nên nó làm toàn chuyện rảnh ruồi, ví dụ như yêu đương lăng nhăng, làm cái gì bỏ dở cái ấy vì hết hứng.

Chỉ khi thêm sát tinh, nghĩa là đời phũ với nó quá, mà nó lại được bổ sung cho tính khí cương cường khoái chịu khổ nên... càng khổ nó càng vui. Vậy là nó đâm đầu đi chịu khổ, càng khổ càng kích thích cái tâm tính bất ổn của nó. Mà khổ quá thì tâm tính nó càng bất ổn. Cho nên người ta mới bảo Đồng Kị là bọn thần kinh không bình thường.

Không như bọn Sát Phá Tham cũng là loại đâm đầu chịu khổ vì tham vọng khát vọng ước vọng chi chi đó, Đồng Âm là bọn "chịu khổ vì lý tưởng" - huỵch toẹt ra là loại chả có tham vọng chi đâu, chúng nó "thần kinh" thôi. Đi kèm với bọn Không Kiếp thì ít ra còn có chỗ giải tỏa, chứ đi kèm Hóa Kị là loại khắc nghiệt với bản thân cực cực cực kỳ, là loại cầu toàn méo có điểm dừng. Kị ở chỗ khác là nó dò xét người, chứ Kị cung mệnh thì chỉ mình làm khổ mình (với ông trời làm khổ mình). Vầng, Đồng Kị thần kinh là phải đạo.

Nghĩ ra thì... khổ fan của em này. =)) Thiệt ra có những dạng người phải gọi là "tốt ơi là tốt", thiệt sự thì cái gì cũng tốt, miễn đừng làm người yêu nó. =)) Mệnh Đồng Kị Kình mà thân còn Thái Âm, bonus thêm phúc Hóa Lộc, đừng thấy nó dịu dàng tận tâm đáng tin quảng đại hào hoa gì mà lao vào, lại gần nó mới biết cái gì gọi là "thần kinh chất". Bonus 1 đống hoa đào bay phấp phới...

*tiếc thương fan của em này 3 giây...*

*Vì tình thương với cả thiên hà, tiết lộ "hình mẫu lý tưởng trong lá số": Thiên Lương Xương Khúc Linh Đà. =)) Ôn nhu văn nhã chín chắn khí chất cao quý cổ điển nhưng bị khìn.*

---

1 bạn Y khác hồi trước mình nghĩ là Thiên Đồng, hóa ra lại là Thất Sát thân Vũ Phủ. TT^TT Nghe bẩu mấy đứa Thất Sát rất khoái đeo mặt nạ Thái Âm đi lừa người, hụ hụ giờ đã rõ. Nhưng thiệt ra thì làm fan của bạn này lại đỡ đau tim hơn em trên, vì... đầu óc bạn lạnh như băng đó mà, trầm ổn quyết đoán bỏ xừ ra. Thất Sát còn được tiếng... sợ vợ (văn hoa là chung tình yêu vợ).

Dù gì thì cũng... phục mắt nhìn người của mềnh quá. =)) Ngay từ lúc nhìn bạn Y non choẹt kia mềnh đã có cảm giác "lạnh như băng" thật.

*Vì tình thương với thiên hà part 2, hình mẫu lý tưởng của bạn nì là tươi tắn đôn hậu kiểu Tử Tướng, gì thì gì cứ phải đẹp đã. =)) *





Copyright © Trường An. All rights reserved.